LỄ ĐÀM TẾ (Tức là lễ hết tang trừ phục)

(Sau 2 năm và 3 tháng dư, chọn một ngày tốt làm lễ: Đắp sửa mộ, rước linh vị vào bàn thờ chính, bỏ bàn thờ tang)

Bài 1:

Than ôi! Nhớ bóng phụ thân (hoặc mẫu thân);

Cách miền trần thế

Tủi mắt nhà Thung (nếu là cha hoặc nhà Huyền nếu là mẹ) mây khóa, thăm thẳm sầu phiền.

 Đau lòng núi Hỗ (nếu là cha hoặc núi Dĩ nếu là mẹ) sao mờ, đầm đìa ai lệ

 Kể năm đã quá Đại Tường;

 Tính tháng nay làm Đàm Tế.

 Tuy lẽ hung biến cát; tang phục kết trừ;

 Song nhân tử sự thân, hiếu tâm lưu để.

 Lễ bạc, kính dâng gọi chút, há dám quên, cây cội nước nguồn,

 Suối vàng, như có thấu chăng, họa may tỏ, trời kinh đất nghĩa.

Cẩn cáo!

Bài 2: (Cháu cúng ông bà có thể dùng bài này)

Than ôi! Cha mẹ (ông bà)!

Vẵng cõi trần hoàn

Thác về tiên tổ.

Ngán nhẽ! Cao đường mù mịt, ngậm ngùi tấc gạ bi ai;

Trông chừng, đỉnh núi mây che, thảm thiết nỗi lòng gắn bó.

Cứ gia lễ, quá hai năm trừ phục, nhưng còn khúc ruột vướng sầu thương;

Theo tục xưa, còn ba tháng dư ai, càng hận tấc lòng chưa báo bổ.

Nay nhân: đà tế đã xong, thường nghi cất bỏ

Ôi! Thương ôi!

Thể phách, đã quy hồi trạch triệu, xin độ trì, cho con vững, cháu bền;

Linh hồn còn phảng phất từ đường, nhớ giỗ chạp, mãi hương thơm đèn đỏ.

Cầu mong! Dưới suối vàng, mãi được thoả yên;

Trên linh toạ, dường như soi tỏ

Cẩn cáo!

Các thẻ liên quan: giaphadaiviet, văn